Đánh dấu tạm thời trên tuyến thể của Kỷ Tư Du ngày một nhạt đi, đôi khi vào ban đêm An Sơn Lam sẽ cố ý kiểm tra, Kỷ Tư Du xấu hổ, muốn trốn, liền bị bắt về.
“Không được chạy.”
Họ dùng đánh dấu làm cái cớ để che giấu tình cảm đang lặng lẽ nảy mầm.
Kỷ Tư Du nằm sấp trên giường, để lộ phần gáy không chút che đậy cho An Sơn Lam xem, vết răng dần dần phai đi, làn da trắng nõn mềm mại vô cùng mịn màng, cậu kìm nén sự run rẩy của cơ thể, vẫn không quên nói với An Sơn Lam: “Đánh dấu tạm thời nhiều nhất cũng không tồn tại quá một tuần.”
Không còn mấy ngày nữa, rất nhanh, đánh dấu mà An Sơn Lam để lại trên người cậu sẽ biến mất, cậu sẽ không nỡ, nhưng biết rằng kết quả này không thể thay đổi.
Mỗi đêm ôm nhau ngủ, hương lá cam đắng đưa cậu vào giấc ngủ, cậu nghĩ mình sẽ mãi mãi nhớ mùi hương này, đợi đến khi đánh dấu biến mất, Tiểu Tước sẽ trở lại làm em trai.
Để công bằng, sau khi An Sơn Lam quan sát xong tuyến thể của cậu, cậu cũng sẽ xem những chỗ bị thương do đánh nhau của Alpha, chỗ đóng vảy đã bong ra, để lộ lớp da thịt đỏ tươi mới, đầu ngón tay rất nhẹ nhàng lướt qua trên đó, sau đó liền thu về, cậu ngẩng mắt nhìn sống mũi cao thẳng của An Sơn Lam, ánh sáng từ đèn đầu giường chiếu đến mờ ảo, An Sơn Lam đè vai cậu bắt cậu ngủ.
Hai người hẹn nhau ra ngoài vào ngày hôm sau, Kỷ Tư Du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244672/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.