An Sơn Lam lại đắp một người tuyết ở phía đối diện con sông nhỏ, vẫn là một mình y đắp, cắm 2 cành cây nhặt được ở 2 bên, sau đó quàng chiếc khăn mang từ nhà đến dưới đầu người tuyết.
Là khăn quàng của Kỷ Tư Du.
Kỳ mẫn cảm của y kéo dài 4 ngày, Kỷ Tư Du đã ở bên y 4 ngày.
Cơn sốt cao của kỳ mẫn cảm khác với sốt thường, y không thể giữ được sự tỉnh táo và lý trí, nhưng y biết y đã đánh dấu Kỷ Tư Du.
Omega trong ý thức còn sót lại vừa ngoan ngoãn vừa chu đáo, mùi hoa cam đắng đã xoa dịu cơn nóng rực không ngừng tăng lên trong cơ thể y.
Y và Kỷ Tư Du đã hôn nhau rất lâu.
Lúc bị d*c v*ng nuốt chửng cũng không biết mình muốn gì, toàn thân như bị đốt khô, Kỷ Tư Du đút nước cho y, có lúc là cốc, có lúc là miệng.
Nhiệt độ trong miệng còn nóng hơn cả những cái ôm, y lại nhớ tới Sophia nói với y kiss là gì.
Trong khái niệm của kỳ mẫn cảm dường như không có ngày và đêm, y chỉ là không muốn để Kỷ Tư Du rời đi.
Nhưng Kỷ Tư Du đang khóc.
Nước mắt biến thành những bông tuyết nhẹ nhàng rơi ngoài cửa sổ, tan chảy trong lòng y, y không phân biệt được Kỷ Tư Du là khó chịu nhiều hơn hay là đau lòng nhiều hơn.
“Kỷ Tư Du.” Y muốn lau nước mắt cho Omega, pheromone vẫn đang cuộn trào trong căn phòng đã lâu không bật đèn, y đưa tay về phía Kỷ Tư Du, hỏi cậu có đau lắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244671/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.