Kỳ mẫn cảm của An Sơn Lam đến rất muộn, đây là lần đầu tiên.
Y không có khái niệm cụ thể về chuyện này, nên từ mấy hôm trước, y vẫn luôn cho rằng mình bị di chứng của việc sốt cao, y đổ lỗi cho Kỷ Tư Du, cho rằng nếu không phải Omega cứ đòi ngủ riêng với y, y sẽ không bị bệnh, thực ra từ nhỏ, thỉnh thoảng y cũng như vậy, dùng một vài lý do vớ vẩn và gượng ép để Kỷ Tư Du thỏa hiệp, nhưng Kỷ Tư Du chưa bao giờ nói y gây sự vô lý.
Cánh cửa lặng lẽ đóng lại, căn phòng lại chìm vào bóng tối, mặt trăng cũng không ló dạng, y ôm Kỷ Tư Du vào lòng, nhiệt độ cơ thể ấm áp của Omega trở thành liều thuốc tốt để xoa dịu cơn nóng rực trong người y vào đêm đông.
Nước mắt của Kỷ Tư Du dường như lúc nào cũng không thể cạn, y ngửi thấy sự áy náy từ pheromone lan tỏa của Omega, Kỷ Tư Du dùng gò má ướt đẫm cọ vào hõm cổ y, nước mắt từ chiếc cổ trần của y nhỏ giọt vào da thịt.
Kỷ Tư Du lại nói với y: “Xin lỗi.”
Đầu óc y rất căng, ý thức cũng không đủ tỉnh táo, mùi hoa cam đắng bao bọc lấy cơ thể y, y không hiểu tại sao Kỷ Tư Du phải xin lỗi y, y không trách Kỷ Tư Du, và cũng sẽ không bao giờ thực sự trách móc Kỷ Tư Du.
Mùa đông năm y 7, 8 tuổi, y luôn thích dỏng tai đứng giữa trời tuyết để nghe tiếng tuyết rơi, y đánh cược với Kỷ Tư Du, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244670/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.