An Sơn Lam bắt đầu sốt nhẹ không dứt, không nghiêm trọng, chỉ là hành hạ người khác, Kỷ Tư Du không tìm ra được nguyên nhân y bị bệnh, vừa lo lắng vừa sốt ruột, đã mấy ngày liền không đến trạm y tế.
“Không cần lo cho tôi, tôi có sao đâu.”
Kỷ Tư Du không cho y ra ngoài, nói bên ngoài quá lạnh, hôm kia lại có một trận tuyết, tuy không lớn nhưng nhiệt độ rất thấp, hôm đó vốn dĩ nhiệt độ cơ thể An Sơn Lam đã bình thường, Kỷ Tư Du định buổi chiều sẽ đến trạm y tế, kết quả sau một giấc ngủ trưa, An Sơn Lam lại sốt, cậu có lúc còn nghi ngờ nhiệt kế trong nhà bị hỏng, y nằm trên giường ôm Kỷ Tư Du, ra vẻ trút giận nói: “Đều tại cậu, cứ bắt tôi phải ngủ một mình, bây giờ thì hay rồi, bệnh này cứ mãi không khỏi.”
Y không nói thì thôi, vừa nói Kỷ Tư Du liền đau lòng, Omega còn khó chịu hơn bất cứ ai, hốc mắt đỏ hoe, áy náy cọ mũi vào cổ y, “Xin lỗi…”
An Sơn Lam không cần lời xin lỗi của cậu, đó cũng không phải mục đích của y, chỉ là y không hiểu, tại sao tự dưng cơn sốt này cứ tái đi tái lại, ở trong quân đội lâu như vậy y chỉ bị bệnh một lần, lúc đó còn chạy hai vòng quanh sân huấn luyện, ngủ một đêm là khỏi, sao lần này càng kéo dài càng phiền phức, hơn nữa sau khi bị bệnh khứu giác của y trở nên đặc biệt nhạy bén, pheromone của Kỷ Tư Du luôn làm y ngủ không ngon.
Ngoài cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244669/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.