7 giờ sáng, trời vẫn chưa hẳn sáng, mùa đông luôn là như vậy, trên những cành cây khô héo bên bờ sông là những đống tuyết dày trĩu nặng, không khí ẩm ướt, sương sớm giăng đầy, trong nhà đã bật đèn từ hơn 6 giờ, An Sơn Lam biết đó là Kỷ Tư Du, từ góc cầu thang có thể nhìn thấy Omega đang xé một túi bánh mì mới mua.
Hồi nhỏ y thích ăn những thứ này, y nói chấm với mứt hoa quả sẽ rất ngọt, có lẽ vì trong 5 năm sống cùng An Niên không thường xuyên được ăn, nên hương vị ngon lành tình cờ có được đó khó mà quên cho nổi.
Trong nhà thường xuyên có sẵn mứt quả và bánh mì, còn có cả táo, mùa đông rất lạnh, nhưng y không ghét mùa này, mỗi một đêm ngủ cùng Kỷ Tư Du đều rất ấm áp, Kỷ Tư Du lúc nhỏ vừa hay khóc vừa sợ lạnh, tuy sau khi lớn lên đã bỏ được thói quen hay khóc, nhưng sợ lạnh thì thế nào cũng không đổi được.
Y theo thói quen chạy vào phòng Kỷ Tư Du, ngủ cùng cậu, bất kể bao nhiêu tuổi, cũng thích chia sẻ với cậu tất cả những chuyện xảy ra trong ngày, Kỷ Tư Du dạy y viết chữ đọc sách, y nghe mà buồn ngủ, gục trên bàn là có thể ngủ được, tuy y không gọi Kỷ Tư Du là anh, nhưng trong lòng đã sớm coi cậu là người thân, đương nhiên cho rằng ngủ cùng anh trai mình không có gì to tát.
Cái đêm bị Kỷ Tư Du đuổi đi, thế nào cũng không ngủ ngon được, trong chăn nóng hầm hập, y lật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244666/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.