Ngày nghỉ ở trạm y tế không cố định, Kỷ Tư Du vì chăm sóc An Sơn Lam bị bệnh nên đã xin nghỉ 2 ngày, chiều thứ 7 cậu mới về nhà, bây giờ thư từ đảo thành có thể gửi đến hòm thư công cộng gần trạm y tế, Kỷ Tư Du đã nhận được thư của Kỷ Ương Nam gửi từ đảo thành ở đó.
Tuần này lại có một trận tuyết lớn, nhiệt độ cực thấp, Kỷ Tư Du đút lá thư vào túi áo khoác, đón gió lạnh về nhà.
Người tuyết mà Tiểu Tước đắp trước cửa nhà Sophia đã bị trận tuyết lớn mấy hôm trước che lấp, thân hình tròn vo như được khoác một lớp áo dày, cành cây cắm trên đó đã rơi mất một cành, không biết bị gió thổi đi đâu, lúc Kỷ Tư Du đi ngang qua người tuyết, trong lòng cảm thấy tiếc nuối, không về nhà mà quay lại bới lớp tuyết dày trong vườn hồng bên sông, tìm một cành cây trong đó, cắm lại vào phía bên kia của người tuyết.
Cậu ngồi xổm trước người tuyết, gò má và lông mi đều phủ một lớp tuyết mỏng, lúc chớp mắt thỉnh thoảng sẽ rơi vào trong mắt, cậu liền dùng tay dụi dụi, cũng không biết đang nghĩ gì, ánh mắt mờ mịt.
“Cậu nói xem tôi nên làm thế nào?” Giọng cậu cô đơn, pha chút buồn bã, “Gần đây với Tiểu Tước thật kỳ lạ, thực ra tôi là anh trai, không nên để ý những chuyện này, nhưng mà…”
Cậu nói vừa nhẹ vừa chậm, vô cùng rối rắm.
“Cũng không phải mâu thuẫn, chỉ là không cẩn thận… hôn nhau.”
Kỷ Tư Du từ tốn nói: “Chúng tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244667/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.