Sau khi tắt đèn trong phòng, tiếng tuyết rơi bên ngoài trở nên đặc biệt rõ ràng, Kỷ Tư Du co ro trong chăn, rất lạnh, trằn trọc, cuối cùng lại bật đèn bàn lên, cậu phát hiện tối nay chưa kéo rèm, nhưng bây giờ cũng không muốn xuống giường lắm, cứ thế ngẩn người nhìn ra cửa sổ kính.
Đèn bàn chỉ chiếu sáng một khoảng đầu giường của cậu, cậu không nhìn rõ tuyết ngoài cửa sổ, chỉ biết trong chăn làm thế nào cũng không ấm lên được, cảm giác sưng tấy ở tuyến thể đang dần biến mất, cậu vòng tay ra sau gáy sờ sờ, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót, đồng thời có hơi nhớ Tiểu Tước, cậu cũng không chắc làm vậy có đúng không, chỉ là lý trí mách bảo cậu, chắc là không sai.
Cậu đã 19 tuổi, đã có kỳ ph*t t*nh trưởng thành và đều đặn, không tài nào chấp nhận được sự quấy nhiễu từ pheromone của một Alpha cũng đã trưởng thành, Tiểu Tước là người thân cận của cậu, sao có thể tùy tiện tỏa ra pheromone của mình trước mặt em trai được, cậu cảm thấy đây là một bộ dạng xấu xí.
Chiếc đèn bàn ở đầu giường liên tục được bật rồi tắt, ánh sáng trắng chiếu lên khuôn mặt mềm mại, soi rõ những sợi lông tơ ngắn nhỏ, trong lần cuối cùng Kỷ Tư Du lặp lại hành động này, cậu quyết định đi ngủ.
Thói quen là một thứ rất đáng sợ, Tiểu Tước rời xa cậu gần 3 mùa, từ xuân sang đông, những ngày tháng này cậu dường như đã dần quen với việc ngủ một mình, nhưng nhịp tim và nhiệt độ nóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244665/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.