Đường mộ bên ngoài đột nhiên vang lên vài tiếng động khe khẽ như lũ kiến đi trên chiếc lá lay động, nếu không phải thính lực của Thanh Phong và lũ cương thi vượt trội hơn người thì nhất định không thể nghe thấy.
Lục Cương cắp A Tưởng nhảy ra ngoài.
Thanh Phong sợ là Ung Hoài bèn vội vội vàng vàng đuổi theo nhưng chẳng mấy chốc lại quay trở về.
Phi Cương tưởng nó cuối cùng cũng suy nghĩ thông suốt, mặt sắp lộ nét vui mừng thì nhìn thấy nó đang ba chân bốn cẳng mặc quần áo vào, miệng còn lẩm bà lẩm bẩm: “Ung Hoài không thích mình trần truồng, phải mau chóng mặc đồ vào mới được… Mặc sao ấy nhỉ?” Câu cuối cùng là hỏi Phi Cương.
Bạch Cương nhìn chòng chọc vào mớ quần áo trong tay nó, thì thầm hỏi: “Bộ quần áo đó quen thiệt nha, hình như là vật bồi táng của ta?”
Phi Cương vươn tay, soạt một tiếng xé quần áo ra thành hai mảnh.
Bạch Cương đang định đòi quần áo về, thấy thế bèn quyết định xóa nó ra khỏi trí nhớ.
Thanh Phong ngẩn người rồi lập tức vỗ đùi khen ngợi, mang quần áo bị xé làm hai ướm lên người mình, “Được đấy, chia thành hai mảnh thế này dễ mặc hơn nhiều.”
“…” Phi Cương giẫm mạnh lên đuôi nó một phát.
Thanh Phong oai oái kêu đau, vẫy đuôi thật mạnh.
Phi Cương bay lên, đáp xuống trước mặt nó.
Thanh Phong cau có, “Giờ ta không muốn đùa đâu.”
Phi Cương mặt lạnh như tiền, “Đi cũng được thôi, đánh bại ta trước đã.”
Bạch Cương và Nhị Mao chuẩn bị đến chỗ Lục Cương xem kịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-huu-mo-he-mo-huu-long/1339836/chuong-4-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.