*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đợi cả buổi trời chẳng thấy mặt mũi nó đâu, Tử Cương tưởng tiếng vỗ tay chưa đủ kêu, toan vỗ lại mạnh hơn thì nhìn thấy Thanh Phong khoác áo, kéo đuôi, nhàn nhã như dạo vườn hoa thong thả bước xuống. “Chẳng phải ta đã bảo phải nắm bắt thời gian sao?” Nếu không phải sợ những người khác nghe được, Tử Cương sớm đã căm hận xách tai nó lên để rít gào.
Thanh Phong nói: “Ta không nghĩ ra lý do phải cứu Ung Hoài.”
“Giờ ngươi chả cần nghĩ ngợi cái quái gì hết, chỉ cần làm, làm, làm thôi!”
“Sao ngươi kích động thế?”
“Ta kích động… Ta kích động… Lúc sắp chết ta còn chẳng kích động nữa là!” Tử Cương đấm một quyền lên tường, đường mộ khẽ rung chuyển, đá vụn rơi lả tả.
Đầu kia đường mộ vọng lại tiếng vang.
Thanh Phong líu lưỡi bảo: “Một quyền của ngươi đánh được xa như vậy à?”
“Không phải ta, là Phi Cương!” Thân thể Tử Cương run nhẹ, gã dùng sức đẩy Thanh Phong một cái, “Mau! Đi mau! Chính là lúc này!”
Thanh Phong bị gã đẩy lảo đảo xuống dưới, nếu không nhờ chiếc đuôi giữ chức năng như chân trụ thứ ba thì rất có khả năng nó đã ngã lăn quay ngay từ bậc đầu tiên.
“Tụi mình vẫn chưa thảo luận có kết quả mà!” Thanh Phong vừa chạy vừa kêu.
Tử Cương nói: “Về rồi tính!”
Tầng mộ thứ ba có cấu tạo khác hẳn hai tầng trên, không có đường mộ khúc khuỷu, cũng không có những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-huu-mo-he-mo-huu-long/1339837/chuong-4-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.