Tiêu Nhất Thiên đột nhiên tập kích, đồng thời giọng nói vô cùng kiên định, dường như thực sự nằm giữ chứng cứ nguyên vẹn trong tay, anh làm như vậy, đương nhiên là ruốn thử xem phản ứng của Đế Khâm và Lâm Ngạo Binh một chút!
Trước ở tòa nhà Tuyên Đức, Lý Khai Sơn nói, thái tử Đế Hạo có hiềm nghi lớn nhất, thế nhưng Lục hoàng tử Đế Khâm cũng có thể:
Tiêu Nhất Thiên tới nhà họ Lâm, chính là muốn thử xem loại khả năng này! Mà Lâm Ngạo Binh lập tức tỏ vẻ kinh hoảng, đã làm Tiêu Nhất
Thiên có đáp án trong lòng!
Lâm Ngạo Binh!
Ít nhất là một người biết chuyện!
Lời Tiêu Nhất Thiên nói không chỉ làm Lâm Ngạo Binh kinh sợ, mà cũng làm Lý Khai Sơn đang quỳ rạp trên mặt đất sợ hãi, mồ hôi lạnh trên trán ông ta trong nháy mắt chảy ròng ròng, làm ướt sàn nhà trước mặt!
Kiểm chứng???
Cậu vừa mới tới thủ đô xong, kiểm chứng là thể nào???
Ông trời ơi!
Không phải là ở tòa nhà Tuyên Đức tôi đã nói gì với cậu chứ???
Nhớ đến trước khi vào cửa, Tiêu Nhất Thiên cố ý muốn dẫn ông ta cùng nhau tiến vào, nói là cần "Lời nói đối chứng" của ông ta, Lý Khai Sơn cho dù phản ứng có chậm đi nữa, lúc này cũng ý thức được ý muốn của Tiêu Nhất Thiên!
Tâm như tro tàn!
"Mưu sát?"
Con người Để Khâm hơi co rút lại, hiển nhiên cũng cảm thấy ngoài ý muốn với lời nói của Tiêu Nhất Thiên. Nhưng mà, ông ta cũng không như Lâm Ngạo Binh, thể hiện ra bất kì sự hoảng hốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698058/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.