"Thế nào, Tiêu tiên sinh không biết?"
"Đêm qua trên bữa tiệc tẩy trần, Hinh nhi ở đó, tôi còn tưởng rằng.."
"Ha hả!"
Để Khâm trước tiên là nhíu nhíu mày, sau đó liên nở nụ cười, nói đầu đuôi chuyện trước đó ông ta xin hoàng chủ tứ hôn cho Tiêu Nhất Thiên và Đế Hinh cho Tiêu Nhất Thiên, thậm chí không có giấu diếm ý muốn mượn hơi của Tiêu Nhất Thiên.
Sau khi kể xong, ông ta thở dài nói: "Coi như, chuyện này là lỗi của tôi, trộm gà không thành còn mất năm gạo, hại Hinh nhi, cũng phiền
hà Tiêu tiên sinh."
"Vậy nên!"
"Trước khi Hoắc Mãng vào thủ đô, năm người bọn họ vẫn sẽ thủ ở tòa nhà Tuyên Đức, bảo vệ sự an toàn Tiêu tiên sinh, nếu như Hoắc Mãng dám to gan lớn mật, thực sự dám đi tìm Tiêu tiên sinh gây phiền phức, tôi sẽ để cậu ta có đến mà không có về!"
Tiêu Nhất Thiên liếc mắt!
Hiểu!
Anh đã hiểu tất cả rồi!
Trách không được đêm qua trong bữa tiệc tẩy trần, ánh mắt của Đế Hinh và cả thái độ của cô ta làm cho Tiêu Nhất Thiên cảm giác là lạ, lúc đó Tiêu Nhất Thiên còn nghĩ, là do sức hấp dẫn của mình quá
lớn, đến nỗi mê hoặc cả một quận chúa!
Hiện tại xem ra...
Mẹ nó!
Thật đúng là, nhân ở trong nhà tọa, oa từ bầu trời lại*]
* ý nói là họa từ trên trời rơi xuống, nằm không cũng trúng dạn.
"Tùy gã đi."
Tiêu Nhất Thiên không để ý nói: "Binh tới tướng đỡ, nước tới lấy đất ngăn, tôi chưa bao giờ gây sự thế nhưng cũng chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698059/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.