"Vâng!"
Đế Khâm mở miệng ra lệnh, ám cảnh viên mãn lão gia này kia đương nhiên sẽ không cản trở, lui về phía sau một bước, đưa tay ý bảo nói: "Tiêu tiên sinh, mời!"
"Cảm tạ"
Tiêu Nhất Thiên gật đầu cười, bước đi tiến vào trong lầu chính.
Lý Khai Sơn theo thật sát phía sau Tiêu Nhất Thiên, tim như nhảy ra khỏi cổ họng, thật sự là không hiểu nổi. Tiêu Nhất Thiên cố ý để ông ta cùng theo cùng vào, là muốn làm chứng cái gì?
Chẳng lẽ là trước ở tòa nhà Tuyên Đức, sau khi mình đóng cửa ám kình, trong mơ mơ màng màng, ông ta nói lời gì không nên nói?
Ông ta sợ muốn chết!
Một bên là Tiêu Nhất Thiên, bên kia là Đế Khâm, đều là những nhân vật trâu bò mà ông ta không chọc nổi, một lời đủ để định đoạt sống chết của ông ta, lỡ may mà ông ta nói sai điều gì, hay đã làm sai chuyện, hậu quả thật là không thể tưởng tượng được!
Phòng khách lầu chính, trên ghế sa lon, một người đàn ông trung niên có khí chất không hề tầm thường đang ngồi. Tiêu Nhất Thiên liếc mắt thì nhận ra được ngay!
Lục hoàng tử Đế Khâm!
Năm năm trước, lúc Tiêu Nhất Thiên vẫn còn là tiểu thiếu gia của nhà họ Tiêu thủ đô, mặc dù chưa từng quen biết Đế Khâm, nhưng đã gặp mặt mấy lần, nhưng chỉ là, không phải gặp mặt riêng nhau, mà là đi theo phía sau ông nội Tiêu Kình Tùng, chỉ trông từ xa vài lần mà thôi.
Phía sau Đế Khâm có hai người ám cảnh viên mãn cường giả đang đứng, là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698057/chuong-244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.