Tôi, giết cô ta!
Ông, có ý kiến gì không?
Giọng nói của Tiêu Nhất Thiên trầm thấp mà hùng hồn, truyền ra vài trăm mét, bao phủ toàn bộ biệt thự nhà họ Lâm!
"Tôi.."
Lâm Ngạo Binh nhìn chằm chằm bóng lưng Tiêu Nhất Thiên, muốn nói lại thôi.
Ông ta không hề ngăn cản!
Mặc dù Lâm Thanh Uyển là con gái ruột thịt của Lâm Ngạo Binh, thế nhưng bây giờ Lâm Thanh Uyển, đã hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát của Lâm Ngạo Binh, làm việc liều lĩnh, bất kể hậu quả, đồng thời vẫn ghi hận trong lòng đối với ông ta, đối với nhà họ Lâm!
Vậy nên...
Lâm Ngạo Binh đấu tranh nội tâm, kỳ thực có một tia sáng chờ mong, mong muốn nhờ bàn tay của Tiêu Nhất Thiên, có thể diệt trừ Lâm Thanh Uyển, chọc giận Lục hoàng tử Đế Khâm, vừa lúc lại có thể dùng tay của Đế Khâm, diệt trừ Tiêu Nhất Thiên!
Một mũi tên trúng hai đích!
Diệt trừ hậu hoạn về sau!
Nhưng mà, chuyện này cũng không đi theo phương hướng mà Lâm Ngạo Binh mong đợi, hầu như trong nháy mắt khi Tiêu Nhất Thiên giơ tay lên, tiếng xé gió vù vù rồi nhiên truyền đến.
"Tiêu tiên sinh chậm đã!"
Kèm theo một tiếng quát lớn, trong nháy mắt, mười bóng lưng xuất hiện ở cửa chính biệt thự, mỗi người đều là ám cảnh viên mãn cường giá, đứng chung một chỗ, uy thế có thể nói là kinh người!
Thấy thế!
Mà năm ám cảnh viên mãn cường giả theo Tiêu Nhất Thiên mà đến cũng đều tiến tới, tính cá Lâm lão giả bên cạnh Lâm Thanh Uyển, là đủ mười sáu ám cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698056/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.