Giọng nói của Tiêu Nhất Thiên không lớn, nhưng rất lạnh!
Lạnh đến đáng sợ!
Đám người Triệu Hằng và Tô Thành Đạt đứng trong đại sảnh ở lầu một, trái tim run rẩy mạnh mẽ, nhìn cả người Tiêu Nhất Thiên toàn là máu, nghĩ lại trận đấu vô cùng thể thảm vừa rồi, sắc mặt như tro, cực kỳ tuyệt vọng!
Nên tới, cuối cùng cũng tới...
"Là anh ta!”
Tô Tử Lam hơi do dự, không nói gì, Lý Phi Nghiên thì không nhịn nổi, đứng lên chỉ ra và xác nhận: “Anh ta, anh ta, cả ông ta nữa...”
"Triệu Hằng đứng bên cạnh chỉ huy, ông già kia thờ ơ quan sát, những người còn lại đều đánh giám đốc Tô!"
"Đầu tiên là vả mặt!"
"Sau khi đánh giám đốc Tô ngã xuống đất, lại dùng chân đá!”
Lý Phi Nghiên rất thông minh, cô ấy thấy Tiêu Nhất Thiên che chở và yêu thương Tô Tử Lam, cho nên cô ấy chỉ nói ai đánh Tô Tử Lam, hoàn toàn không nói chuyện mình bị sỉ nhục!
Dù sao, hung thủ đều là những kẻ trước mắt này!
Không một ai chạy được!
Bich! Nghiên vừä noi ra, bo con và Tô Thành Đạt mềm nhũn chân, ngồi phịch trên sàn nhà lạnh như băng, không trách bọn họ nhát gan. Trách thì trách trận chiến vừa rồi thật sự quá thảm thiết, quá kinh khủng!
Mà Tiêu Nhất Thiên muốn giết người, một đao có thể chém chết mấy người!
"Em re!"
Tô Thành Đạt bò tới trước mặt Tô Tử Lam và
Tiêu Nhất Thiên, cầu xin: "Đừng, đừng nghe cô ta nói bậy bạ, gây chia rẽ!"
“Tôi...”
"Chúng tôi tới tìm Tử Lam, chỉ vì muốn xin lỗi em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697997/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.