Đúng vậy, đã làm được!
Trở về!
Nhưng mà trong lòng Tiêu Nhất Thiên lại âm thầm bồn chồn, bây giờ Tô Tử Lam đã biết sự thật năm năm trước, đã lâu không gặp thì sẽ có phản ứng như thế nào?
Cô có thể chấp nhận được sự thật tàn khốc đó hay không?
"Khốn nạn! Lừa đảo!"
Ngay khi Tiêu Nhất Thiên lo lắng thì Tô Tử Lam nhìn thẳng vào anh. Đột nhiên lên tiếng, nghẹn ngào mång vài câu, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt cuối cùng không nhịn được mà chảy xuống.
Ngay sau đó, Tô Tử Lam nâng tay phải lên.
Tiêu Nhất Thiên sững sờ, ui chao, đúng là trong lòng có oán khí, đây là muốn ra tay đánh mình sao?
Đánh đi!
Tiêu Nhất Thiên hoàn toàn không có ý tránh né, đứng im như núi trước mặt Tô Tử Lam, trên mặt nhuộm đầy máu tươi, từ đầu đến cuối vẫn nở nụ cười dịu dàng chờ bàn tay Tô Tử Lam đánh lên trên mặt mình.
Đây là Tiêu Nhất Thiên thiếu cô!
Đừng nói là một cái cái tát, chỉ cần Tô Tử Lam có thể bước qua được ranh giới trong lòng đó thì dù cho đè anh xuống đất, hành hung một trận ở trước mặt tất cả mọi người thì anh cung nong mot gran!
Nhẫn nhịn năm năm oán giận và oan ức, cũng nên có chỗ phát ra!
Ví dụ như Tiêu Nhất Thiên, một hơi chém giết mười mấy tên cao thủ nhà họ Tiêu chính là cách mà anh phát tiết căm hận và lửa giận!
"Sao bây giờ anh mới về?”
"Em nghĩ là anh chết rồi, sẽ không còn được gặp lại anh, mấy ngày nay em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697996/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.