Khả năng cảm nhận của Tiêu Nhất Thiên đáng sợ thế nào?
Ngay trong gang tấc, đừng nói là những hành động rất nhỏ của Tô Thành Đạt và Tô Thanh Nhã, dù cho là tiếng tim đập của bọn họ, Tiêu Nhất Thiên cũng có thể nghe thấy rõ ràng!
Con ngươi đột nhiên co lại!
Trong lòng nói, quả nhiên chó chỉ có thể ăn phân!
Trong giây phút nào đó, Tiêu Nhất Thiên có loại cảm xúc muốn đá bọn họ một cái chết ngay tại chỗ!
Nhưng mà không muốn để Tô Tử Lam đau lòng!
"Thiên, thật sự muốn thả bọn họ sao?”
Đoàn Minh Triết đứng phía sau Tiêu Nhất Thiên, dường như cũng nhận ra gì đó, hơn nữa ba người Lý Phi Nghiên đều là người của ông, bị đám người Tô Thành Đạt đánh bầm dập mặt mũi thế này, đương nhiên ông không muốn dễ dàng tha cho đám người Tô Thành Đạt.
Tiêu Nhất Thiên nghĩ ngợi, nói: "Nghe vợ cháu đi.”
"Nhưng..."
Đoàn Minh Triết muốn nói lại thôi.
"A Di Đà Phật”
Ông hòa thượng đi đến, tay trái cầm tràng hạt, tay phải đặt trước ngực, thở dài nói: “Anh bạn nhỏ từ bi, nhân ái lương thiện, làm người ta khâm phục "Thiện tai. Thiện tai..."
Đi lên nịnh nọt Tiêu Nhất Thiên, nhưng mà bóng gió đang nhắc nhở Đoàn Minh Triết, nếu Tiêu Nhất Thiên không muốn giết, thì đừng làm khó người khác.
Đoàn Minh Triết ngầm hiểu, đành phải thôi.
"Cảm ơn em rể!”
"Cảm ơn cháu rể!”
Đám người Tô Thành Đạt và Tô Thanh Nhã cũng rất biết điều, lập tức cảm động đến rơi nước mắt.
"Đừng nóng vội, tôi vẫn chưa nói xong”
Tiêu Nhất Thiên cúi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697998/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.