Sắc mặt Tiêu Nhất Thiên vô cùng u ám!
Giờ phút này, là đối tượng công kích của bọn người Triệu Phong, không ai cảm nhận rõ những áp lực xung quanh hơn anh, ba cao thủ ám cảnh viên mãn đồng thời dùng hết toàn lực, nếu như bình thường thì anh hoàn toàn không suy nghĩ nhiều, phản ứng đầu tiên chính là xoay người chạy trốn!
Không thể địch lại!
Dưới tình huống không sử dụng hai đòn sát thủ là minh kình và phấn phật cốt, chỉ dựa vào ám kình trong cơ thể thì Tiêu Nhất Thiên tự biết mình tuyệt đối không ngăn được thế công của mấy người Triệu Phong!
Nhiều lắm là kiên trì mấy phút!
Nhưng mà chém giết trong chiến trường anh chết tôi sống năm năm, trải qua rèn luyện trong máu và lửa, Tiêu Nhất Thiên thiếu lòng can đảm không sợ chết và tính liều mạng!
"Tới hay lắm!"
Chỉ thấy anh gầm nhẹ một tiếng, gắng chịu đau nhức kịch liệt trên vai trái, vung bảo đao Lang Đồ lên, bóng người lóe lên một cái, phóng tới Triệu Phong, ám kình trong cơ thể hoàn toàn bộc phát, quyết đoán chém xuống!
Con người Triệu Phong bỗng nhiên co rụt lại, sắc mặt vốn khó coi như ăn phải cứt giờ lại càng thêm giận dữ, ông nội mày, rõ ràng là ba người vây công, mà me nó, mày cứ nhằm vào tao?
Ông đây nhìn giống kẻ yếu lắm hả?
Râm!
Trong nháy mắt, tiếng nổ vang truyền khắp nơi, ám kình hùng hồn điên cuồng bắn ra, bóng dáng bốn người như quỷ mị, lúc cao lúc thấp trên mặt sông, tới lui như gió!
Ánh sao lóe lên!
Bóng kiếm gào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697953/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.