Mặt mũi hai ông lão tóc trắng này rất lạ lẫm với Tiêu Nhất Thiên, trước giờ từng nhìn thấy bao giờ, hẳn là bạn bè chí cốt của Triệu Phong, nếu không thì tuyệt đối sẽ không tùy tiện rời núi, chạy đến thành phố Hồ Chí Minh tham dự kiểu quyết đấu sinh tử như thế này.
Chỉ là...
"Người ra mặt lại không phải là người của nhà họ Tiêu ở thủ đô?"
Tiêu Nhất Thiên nghĩ đến sẽ có người ra tay trợ giúp Triệu Phong. Mượn cơ hội giết anh, nhưng trước đó người anh nghĩ tới là nhà họ Tiêu ở thủ đô.
Giờ lại không phải, khó tránh khỏi có hơi thất vọng!
Nhà họ Tiêu ở thủ đô, tất cả có năm cao thủ ám cảnh viên mãn, nếu như lần này có thể nhân cơ hội này diệt trừ trước một hai người thì sau này đi thủ đô, đối mặt với nhà họ Tiêu thì áp lực cũng sẽ giảm bớt rất nhiều,
"Haizz, không phải thì không phải, cần gì biết là ai, đã tới thì toi nay đừng hòng còn sống rời đi!"
Thầm than một tiếng, Tiêu Nhất Thiên quay đầu nhìn về phía Triệu Phong mặt mũi tràn đầy đắc ý, Lắc đầu nói: "Ông nói không sai, tối nay, người phải chết không phải là ông..."
"Ha ha ha ha ha..."
Nghe vậy, Triệu Phong còn tưởng là Tiêu Nhất Thiên tự biết mình chết chắc cho nên sợ hãi, thể là cười càng thêm càn rỡ, hừ lạnh, nói: "Coi như thằng giặc mày cũng thông minh, còn..."
"Đừng nóng vội!"
Không đợi Triệu Phong nói hết lời, Tiêu Nhất Thiên đã ngắt lời ông ta. Sau đó Tiêu Nhất Thiên lại nói tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697952/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.