"Cô cả, người nhà họ Đoàn ngồi không yên."
Một bên khác, Lâm Điện Thần đang chăm chú quan sát chiến trường trên sống Vận đồng thời cũng đang chú ý đến động tĩnh của đám người Đoàn Minh Triết, từ xa nhìn thấy bọn người Đoàn Minh Triết phân tán rời khỏi đầu cầu Vân Hải thì ông ta lập tức nói báo cáo với Lâm Thanh Uyển thông qua ống kính, đồng thời hỏi: "Bọn họ đã bắt đầu hành động, chúng ta thì sao?"
"Muốn làm chút gì đó hay không?"
Đúng vậy, giương mắt nhìn sao?
Cao thủ quyết đấu, thắng bại gần như chỉ ở trong gang tấc. Thế cuộc trước mắt thay đổi trong nháy mắt, dưới sự vây công của đám người Triệu Phong, Tiêu
Nhất Thiên liên tục bại lui, bại tướng đã rõ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị chém giết tại chỗ. Thoạt nhìn khiến cho người ta nơm nớp lo sợ, nhìn
thấy mà giật mình! Thật sự nếu không hành động thì chỉ sợ một khi xuất hiện chuyện ngoài ý muốn thì cho dù Lâm Thanh Uyển muốn cứu người, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi hay là muốn giết người, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn thì cũng muộn rồi!
"Gấp cái gì?"
Nhưng mà, trong màn ảnh, Lâm Thanh Uyển vẫn vô cùng bình tĩnh. Không nhanh không chậm khẽ nói: "Bọ ngựa còn đang bắt ve, chúng ta muốn làm chính là hoàng tước."
"Phải biết nắm chắc thời cơ."
"Bại lộ quá sớm hoặc là bại lộ quá muộn đều sẽ %3D dẫn đến kết quả ngược lại, được không bù mất."
Đoàn Minh Triết ngồi không yên, Lâm Điện Thần cũng ngồi không yên, nhưng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697954/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.