"Đừng, đừng như vậy..."
Nhìn thấy Tiêu Nhất Thiên lâm vào nguy hiểm, Đỗ Tuyết Mai lập tức hoảng sợ, bà cụ vội nói: “Ba trăm năm mươi triệu, tôi cho! Chỉ cần các người đừng làm hại Nhất Thiên, bây giờ tôi đi lấy tiền cho các người!"
Nói xong bà cụ quay người đi vào trong tiệm lấy tiền.
Trước đây bà cụ đơn thân một mình, đối mặt với vẻ hùng hổ hăm dọa của Vương Diệu Linh và tên đầu vàng này, Đỗ Tuyết Mai đều cố gắng kiên cường không đưa tiền cho bọn chúng, cứng đầu muốn nói lý lẽ, phải trái đúng sai với bọn chúng.
Còn bây giờ, khi Tiêu Nhất Thiên gặp phải nguy hiểm, bà cụ chỉ có thể lập
tức thỏa hiệp.
Tiêu Nhất Thiên cũng không có cản bà cụ đi vào lấy tiền.
Bởi vì cảnh tượng tiếp theo có thể sẽ hơi tàn bạo đẫm máu, nếu như để Đỗ Tuyết Mai nhìn thấy, ngược lại không tốt.
"Xem như bà già này biết điều."
Vương Diệu Linh hung hăng trừng mắt nhìn bóng lưng của Đỗ Tuyết Mai,
å ta càng thêm đắc ý vênh váo, quay đầu nhìn sang Tiêu Nhất Thiên, khinh thường nói: “Đúng thật không hổ danh là cậu chủ nhỏ của nhà họ Tiêu ở thủ đô, vốn tưởng rằng thằng nhóc như mày là kẻ mạnh giấu kĩ không lộ diện, thì ra cũng chỉ là đồng thau nhát gan như chuột."
"Hứ, đồ yếu kém!"
Vương Diệu Linh càng nói càng sảng khoái, hận không được đem những
từ ngữ tổn thương người khác tích lũy trong đầu một hơi nói ra hết toàn bộ tất cả dùng trên người của Tiêu Nhất Thiên.
Vì dù sao cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697864/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.