Giọng nói của Tiêu Nhất Thiên không lớn nhưng trong nháy mắt đã khiến mọi người sợ ngây người.
Ngay lập tức, từng ánh mắt kinh ngạc, nghi vấn đề nhìn về cùng một hướng. Tiêu Nhất Thiên đứng đó, sắc mặt đã lạnh lùng đến cực độ.
Anh đoán được bà ngoại và ông ngoại rất cực khổ, thế nhưng không ngờ đến lại khổ đến mức độ này.
Mấy tên côn đồ, một người phụ nữ đanh đá cũng dám làm nhục Đỗ Tuyết Mai ngoài đường phố.
Nhớ năm đó, nhà họ Đỗ là dòng họ đứng nhất nhì ở Đồ Sơn, khi làm đám hỏi với nhà họ Tiêu thì lại càng phát triển thịnh vượng hơn, đứng trên ngọn gió. Bà ngoại Đỗ Tuyết Mai và ông ngoại Đỗ Thiết Sơn là người đứng đầu gia đình, vô cùng vinh quang, tất cả mọi người nhìn thấy bọn họ đều cúi người gật đầu, a dua nịnh hót, chưa từng chịu phải bất kỳ chút tủi thân nào.
Hổ xuống đồng bằng bị chó khi!
Tất cả những chuyện này đều bởi vì Tiêu Nhất Thiên mà nên, là anh đã liên lụy bọn họ.
Vào giờ phút này, cơn giận trong lòng Tiêu Nhất Thiên hoàn toàn có thể tưởng tượng được. Bàn tay anh nắm chặt lại, ánh mắt nhìn về phía Vương Diệu Linh và tên đầu vàng kia sắc bén như đao. Khi ánh mắt anh rơi vào người Đỗ Tuyết Mai lại có chút run rẩy, khóe mắt không kiềm được chút ướt át.
"Nhất, Nhất Thiên?"
«Sói Vương Bất Bại))
Sau khi kinh ngạc qua đi, Đỗ Tuyết Mai nhận ra người đứng trước mặt mình là Tiêu Nhất Thiên.
Cách năm năm, bây giờ Tiêu Nhất Thiên rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697863/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.