"Ông chủ."
Người đàn ông trung niên đi đến phía trước một cánh cửa, đưa tay lên gõ cửa vài cái. Một lát sau, bên trong truyền ra âm thanh của một người đàn ông:
"Vào đi."
Cánh cửa được mở ra.
Chỉ thấy một người đàn ông trung niên tầm hơn bốn mươi tuổi, gương mặt chữ điền đang mặc bộ đồ cổ xưa ngồi trước bàn làm việc, trên tay cầm một cây bút lông múa bút lên trang giấy. Người này chính là chủ hai của Tiêu Nhất Thiên, tên là Tiêu Quốc Nguyên.
"Bình Trung, ông đến thật đúng lúc."
Tiêu Quốc Nguyên cũng không ngầng đầu lên, chỉ cười nói: "Đến đây nhìn thử xem mấy chữ này tôi viết như thế nào?"
Bình Trung sãi bước đi tới, cúi đầu xuống nhìn hai lần.
Sự nghiệp lớn mạnh!
Bốn chữ này được viết to rõ, già dặn có lực, khí thế hùng hồn. Mỗi một nét bút đều thể hiện sự ngông cuồng khó che giấu, mềm mại tung bay theo
gió.
"Nét bút phóng khoáng tự do, chấm phẩy rõ ràng, vừa nhìn đã thấy sinh
khí linh động, tương lai sáng lạn..."
Dường như ở phương diện thư pháp, Bình Trung cũng có chút hiểu vì
thế thuận miệng bình luận mấy câu, sau đó khom người nói: "Chúc mừng ông chủ, chữ của ông đang ngày một tiến bộ, càng ngày càng có khí phách rồi."
“Quỷ nịnh bợ!"
Tiêu Quốc Nguyên buông bút lông xuống, trừng mắt nhìn ông ta rồi cười mắng: "Miệng của ông đúng là biết a dua mà, càng ngày càng biết nói chuyện."
"Ở trước mặt ông chủ, tôi chỉ nói thật mà thôi."
Bình Trung mặt không đỏ, tim không đập, nịnh bợ vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697851/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.