Quá trình nói chuyện qua điện thoại kéo dài chừng mười phút đồng hồ.
Tút!
Vừa mới cúp điện thoại, bàn tay Trương Phong Lâm run lên không ngừng, điện thoại di động rơi khỏi tay tuột xuống sàn nhà dưới chân.
"Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Lưu Thanh Chánh và Trần Nhân Trung nhìn nhau, cũng ý thức được tình
hình không ổn.
"Là cậu ta."
Một lúc lâu sau, Trương Phong Lâm mới lấy lại tinh thần từ trong cơn khiếp sợ và khủng hoảng. Ông ta cắn răng, gật đầu nói: "Thật sự là cậu ta, không biết vì nguyên nhân gì mà cậu ta được ra tù trước thời hạn hai tháng."
"Hơn nữa, trước kia khi cậu ta ở trong tù, cái tên Tô Thành Đạt ngu ngốc kia vì muốn chèn ép Tô Tử Lam nên cố ý đến nhà tù thứ tư ở Thành phố Hải Phòng để chọn chồng cho Tô Tử Lam. Trong ngục giam nhiều phạm nhân như vậy, thế mà lại chọn trúng cậu ta."
Nghe vậy, trong lòng Lưu Thanh Chánh và Trần Nhân Trung đã chìm đến
đáy cốc.
Bọn họ không ngốc.
Chuyện năm năm trước chỉ có ba người bọn họ biết cặn kẽ toàn bộ quá trình, từ trên xuống dưới của nhà họ Tô, bao gồm Tô Chí Công và Tô Tử Lam cũng không biết Tiêu Nhất Thiên, nói chi đến Tô Thành Đạt.
Tại sao lại trùng hợp như vậy chứ?
Tô Thành Đạt không biết Tiêu Nhất Thiên, thế nhưng vừa đến ngục giam Thành phố Hải Phòng lại chọn trúng Tiêu Nhất Thiên.
Bọn họ không ngờ Tiêu Nhất Thiên bị giam suốt năm năm ở ngục giam Thành phố Hải Phòng, hơn nữa còn bị nhà họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697850/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.