"Nhận đi."
Tiêu Quốc Nguyên khoát tay nói: "Liên quan đến tình hình cụ thể việc Tiêu Nhất Thiên ra tù, Phạm Nhất Minh không biết nhưng có lẽ bọn họ biết
đấy, hỏi cho rõ."
"Được ạ."
Bình Trung gật đầu, ngay sau đó nhận cuộc điện thoại của Lưu Thanh
Chánh.
Toàn bộ quá trình nói chuyện điện thoại còn chưa đến mười phút.
Thế nhưng sắc mặt Bình Trung lại thay đổi liên tục.
"Đã xảy ra chuyện gì thế?"
Ánh mắt Tiêu Quốc Nguyên sáng như đuốc, Bình Trung vừa mới cúp điện thoại thì ông ta đã lập tức ngẩng đầu lên. Từ sắc mặt Bình Trung, đương nhiên ông ta cũng nhìn ra một ít manh mối.
"Ông chủ, hình như chuyện này có gì đó không đúng lắm”
Bình Trung trầm giọng nói: "Sau khi đám người Lưu Thanh Chánh biết được Tiêu Nhất Thiên ra tù trước thời hạn đã lập tức phái người điều tra tình hình lúc đó..."
Ông ta truyền đạt lại tất cả lời nói của Lưu Thanh Chánh một lần nữa.
"Quân đội hà?"
Nghe đến đây, cho dù người trầm ổn như Tiêu Quốc Nguyên cũng không
tránh khỏi kinh hãi, cau mày nói: "Với thân phận và địa vị bây giờ của nó, làm sao có thể điều động người trong quân đội chứ?"
"Cho nên mới có chỗ nào đó không đúng."
Bình Trung lo lắng: “Ban đầu ông và bà cụ đã tha cho cậu ta một mạng, bây giờ xem ra cậu ta ở trong tù mấy năm cũng không hề buông tha việc báo thù. Hơn nữa, dường như có người đang âm thầm nâng đỡ cậu ta."
Kết quả này thật sự đã ngoài dự liệu của Tiêu Quốc Nguyên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697852/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.