"Có Tử Lam, là do chúng tôi có mắt không tròng, bị ma quỷ ám ảnh nên mới đồng ý ký hợp đồng với tên khốn Tô Thành Đạt kia."
Chát!
Vừa nói vừa tự vả vào mặt mình một phát.
"Chúng tôi biết mình đã sai rồi, cũng đã đuổi Tô Thành Đạt về rồi, cầu xin cô Tử Lam cho chúng tôi một cơ hội khác."
Chát!
Lại một cái tát nữa.
"Ngoại trừ cô Tử Lam, chúng tôi sẽ không ký với bất kỳ ai khác.
Chát!
Ba người anh một lời tôi một câu, vừa nói vừa đánh, còn quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, chưa đến hai phút mà trên mặt đã sưng đỏ cả một mảng, chật vật không chịu nổi, làm gì còn nửa phần tư thái ngạo mạn của tổng giám đốc công ty như trước nữa.
"Các người, các người đang làm gì vậy?"
Từ đầu tới đuôi Tô Tử Lam đều vô cùng kinh ngạc và nghi hoặc, trái tim điên cuồng nhảy lên, cô nghẹn họng như chết lặng, quả thực không dám tin vào hai mắt của mình.
Những người này... điên rồi sao?
Thật sự không thể giải thích được, tự nhiên cùng nhau chạy tới dập đầu xin lỗi cô?
Không phải chỉ là ký hợp đồng thôi sao.
Muốn trách cũng là trách tên khốn Tô Thành Đạt hèn hạ vô liêm si, không thể trách mấy người bọn họ, tại sao lại như thế này chứ?
"Các người mau, mau đứng dậy đi."
Trong lúc hoảng hốt, Tô Tử Lam vô thức đưa tay ra giúp đỡ nhưng khi cô đỡ Triệu Đức Phúc lên thì đột nhiên nhận ra có gì đó không ổn, cúi đầu nhìn xuống tay trái của Triệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/166948/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.