"Con vừa mới đi gặp tổng giám đốc Phúc, ông ấy nói một số chi tiết trong hợp đồng cần phải điều chỉnh, bảo con về chờ tin tức của ông ấy"
Tô Thành Đạt do dự một chút, rồi lại bất chấp nói: "Ông Trường và ông Đức cũng có ý như vậy."
"Điều chỉnh?"
Khuôn mặt Tô Thanh Thế thoáng chốc trở nên đen kịt,
thầm nghĩ không ổn rồi.
"Cáo già!"
Tô Chí Công không nghĩ nhiều, phất phất tay, nhẹ giọng nói: "Giai đoạn trước vẫn do Tử Lam làm, bây giờ đột ngột chuyển qua Thành Đạt, bọn họ muốn thừa nước đục thả câu để tranh thủ kiếm một chút lợi ích, không sao không sao"
"Nên là..."
Tô Thành Đạt lặng lẽ đưa tay ra lau mồ hôi lạnh trên trán.
Nhận thấy được động tác lén lút của Tô Thành Đạt, mi mắt Tô Thanh Thể nhảy lên, trực giác nói cho ông ta biết nhất định đã xảy ra chuyện, nhưng ở trước mặt Tô Chí Công, ông ta cũng không dám hỏi, đành phải nghiến răng chịu đựng.
Mãi cho đến khi Tô Chí Công rời đi, ông ta mới lạnh lùng nói: "Nói đi, chuyện gì vậy?"
Thình thịch!
Lần này, Tô Thành Đạt lại quỳ gối với Tô Thanh Thể.
"Bố, con, con bị đánh!"
Tô Thành Đạt bày ra vẻ mặt buồn bực nói: "Con vừa tới tập đoàn Triệu Kiến, Triệu Đức Phúc không nói hai lời mà đã đánh con một trận, nói con không đủ tư cách ký hợp đồng với ông ta, cho dù là ông nội có đích thân ra mặt cũng không được."
"Muốn hợp tác thì chỉ có thể để Tô Tử Lam đi"
Nói xong, vẻ bực bội trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/166947/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.