Đoàn Quốc Tuấn, chính là "anh Tuấn" trong miệng đám
Triệu Đức Phúc.
"Anh biết anh Tuấn?"
"Chẳng lẽ..."
"Anh không phải là người anh Tuấn nói đó chứ?"
Ba người cũng không phải người ngu, Tiêu Nhất Thiên không chỉ biết Đoàn Quốc Tuấn, hơn nữa lúc nhắc tới Đoàn Quốc Tuấn lại xưng là "Tên Quốc Tuấn", rất rõ ràng hoàn toàn không coi Đoàn Quốc Tuấn ra gì.
Phịch!
Phịch! Phịch!
Nhớ lại lời Đoàn Quốc Tuấn vừa nói ở trong điện thoại, một câu nói táng gia bại sản, cửa nát nhà tan, ba người đã cảm thấy da đầu tê dại, hai chân như nhũn ra, lập tức quỳ xuống trước mặt Tiêu Nhất Thiên.
"Đại, đại ca, đại ca"
"Chúng tôi thật sự không cố ý muốn bỏ đá xuống giếng, đồng ý ký hợp đồng với Tô Thành Đạt, là do Tô Thành Đạt uy hiếp, lấy ra điều kiện khiến chúng tôi không có cách nào từ chối, chúng tôi nhất thời bị ma quỷ ám nên mới..."
"Cầu xin đại ca tha mạng! Tha mạng."
Ba người dập đầu như giã tỏi, còn run hơn mới vừa rồi đối mặt với Tô Tử Lam, dù sao bọn họ sợ Tô Tử Lam là bởi vì sau lưng Tô Tử Lam có núi dựa kinh khủng mà bọn họ không chọc nổi.
Mà Tiêu Nhất Thiên chính là núi dựa của Tô Tử Lam.
Bây giờ cuối cùng bọn họ cũng hiểu.
Hiểu hết tất cả rồi.
Không trách được trước kia Tô Tử Lam luôn bị nhà họ Tô chèn ép, bị ăn hiếp cũng đều bó tay, chỉ có thể im hơi lặng tiếng, bây giờ lại tung cánh bay lên trời, trong lúc bất chợt có núi dựa kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/166949/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.