Buổi tối, Tiểu Nha nằm một mình trên giường không ngủ được. Từ cửa truyền tới tiếng "cộc cộc", cô đứng dậy xuống giường, trong lòng hoài nghi là ai mà tới gõ cửa phòng cô trễ như vậy.
Dưới ánh sáng mờ tối, Cảnh Tiểu Lang mặc bộ đồ ngủ màu trắng, xấu hổ đứng tại chỗ.
"Chị Trấp Thủy, em một mình không ngủ được."
Trước kia mỗi đêm Cảnh Tiểu Lang hầu như đều ngủ chung với Nạp Lan Chỉ Thủy, từ sau khi Nạp Lan Chỉ Thủy xảy ra chuyện, đã rất nhiều đêm cô đều ngủ không được ngon giấc.
"Cái đó..." Tiểu Nha ngẩn người.
"Không được sao?" Trên mặt Cảnh Tiểu Lang lập tức hiện lên biểu tình thất vọng.
"Vào đi." Tiểu Nha để cho cô vào, đóng cửa lại.
"Thật ra thì tôi cũng không ngủ được." Tiểu Nha nghiêng đầu, nhẹ giọng nói.
Cảnh Tiểu Lang cũng không nói gì, mà bò lên giường, chui vào trong chăn, sau đó hướng Tiểu Nha vẫy vẫy tay.
"Chị Trấp Thủy, chúng ta ngủ thôi."
"Được....."
Dù lên giường, nhưng Tiểu Nha vẫn dè dặt, tận lực kéo khoảng cách với Cảnh Tiểu Lang, tận lực để không chạm phải cô.
Tuy nói đều cùng là phụ nữ, nhưng tận đáy lòng cô có một cỗ ngượng ngùng thủy chung vẫn đuổi không đi.
"Chị Trấp Thủy, như vầy gió thổi vào sẽ lạnh đó." Cảnh Tiểu Lang nhích lại gần cô, cả khuôn mặt Tiểu Nha nhất thời thiêu đốt như trái táo đỏ.
"Ừ." Cô nhẹ nhàng ứng, Cảnh Tiểu Lang rất tự nhiên bỏ cái chân lên đùi Tiểu Nha.
Lạnh quá! Đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478213/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.