"A ô!"
Lưu Nguyệt há miệng ăn thêm một múi cam Giản Niên đút cho.
"Đủ chưa?"
Giản Niên liếc mắt thấy vỏ cam trong khay đã xếp thành một quả núi nhỏ, không biết làm sao thở dài.
"Còn muốn!"
"Tôi đói!"
Lưu Nguyệt nũng nịu tự đắc hướng cô chớp chớp mắt.
"Cô đã ăn nhiều vậy rồi, coi chừng cái bụng cô bể luôn giờ." Giản Niên hảo tâm nhắc nhở.
"Ô~ hiếm có được Shura vương tự tay bóc cam, một trăm quả tôi cũng ăn." Lưu Nguyệt hoạt bát chớp mắt.
Giản Niên liếc nhìn, quyết định không để ý tới cô, đứng dậy rời đi.
"Ăn thêm một quả nữa thôi~" Lưu Nguyệt "meo meo" học tiếng mèo kêu, kéo một góc áo Giản Niên lại.
Nhìn biểu tình cô điềm đạm đáng yêu, Giản Niên lại ngồi xuống.
"Chẹp, đây." Giản Niên đưa tay ra, trong lòng bàn tay đã có một múi cam đã được bóc vỏ, đưa nó tới bên miệng cô.
"A~~~ ô~~~"
Lưu Nguyệt cao hứng lắc đuôi, há miệng ăn miếng cam, còn đưa ra cái lưỡi liếm đầu ngón tay của cô.
"Cô....." Giản Niên cả kinh, trợn mắt nhìn cô. Lưu Nguyệt thì cười xấu xa, xong há miệng ngậm lấy ngón tay. Từ từ mút mát.
"A..."
Cảm giác tê dại từ đầu ngón tay truyền đến toàn thân, mặt Giản Niên đỏ lên.
"Nhả ra!"
"Hử?"
Cái tai trên đầu cô hơi giật một chút, cô cố ý làm bộ mặt ngây thơ vô số tội nhìn Giản Niên.
"Thấy không thoải mái à?" Cô nói mơ hồ.
"Không thoải mái..." Giản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478194/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.