"Tôi muốn một nửa linh lực của cô." Ca Nhung ngẩng đầu nói.
Chẳng qua cô chỉ hơi do dự một lúc.
"Tôi đồng ý."
Giản Niên trả lời, trong mắt Ca Nhung thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên.
"Thường nghe nói đến vua của các triều đại Shura đều là kẻ si tình, hôm nay gặp được quả nhiên nói không ngoa." Ca Nhung một nửa khen ngợi một nửa là miệt thị nhìn cô nói.
"Có điều, ngươi có bản lĩnh để lấy chứ?" Giản Niên cười nhạt.
"Có ý gì?" Ca Nhung cảnh giác nhìn cô.
Giản Niên mở rộng lòng bàn tay phải, một ngọn lửa từ từ dâng lên từ lòng bàn tay cô, trung tâm ngọn lửa chính là một viên tròn màu đỏ.
"Đây là nội đan, bên trong có một nửa linh lực của ta, cầm lấy đi."
Giản Niên hất tay một cái, viên tròn màu đỏ lập tức rơi vào hai tay Ca Nhung.
"Chỉ việc ăn nó là được." Giản Niên nghiêm mặt nói.
"Được! Shura vương xem như cô hào sảng." Ca Nhung vỗ tay, hai tên canh gác đưa một cái măm gỗ lên, bên trên đang được đắp lên một khối vải xám tro.
"Thứ mà cô muốn." Ca Nhung tỏ ý cho lính gác mang qua cho cô.
Khi Giản Niên vén miếng vải xám tro lên, bất giác nhíu mày.
Một viên hoạt sinh tâm vẫn còn đang tươi.
"Vừa mới ra lò, còn tươi lắm đấy~" Ca Nhung ngửa mặt lên trời cười to một trận, hài lòng cầm viên nội đan rời đi.
"Ngu dốt." Giản Niên thật thấp nói, khóe miệng câu lên độ cong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478190/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.