An Kỳ chìm trong nỗi sợ cùng sự bối rối của chính mình, tiếng mưa tiếng sấm cả tiếng nguyền rủa của người đàn ông kia cứ vang bên tai cô.
Ý Thanh, Ý Thanh... Người đàn ông đó cứ điên cuồng gọi tên mẹ cô, rốt cuộc ông ta là ai chứ? Ông ta đã làm gì cô?
Cô không nhớ, không muốn nhớ, đầu đau quá, dừng lại đi.
“Hức...hức...Mặc...Mặc...cứu em...cứu em..”
Tiếng nức nở vang lên kèm theo nước mặt mặn đắng giàn giụa khắp khuôn mặt thanh tú của An Kỳ, nếu Sở Thẩm Mặc ở đây chắc chắn anh sẽ không đành thấy cô khổ sở như này.
Cố n nhìn chằm chằm vào mắt cô trong lòng không chút dao động, xem nước mắt của cô, đau khổ của cô, không là gì cả.
“Đừng mà, dừng lại...hức...hức......
An Kỳ lại khóc, nơi đỉnh đầu cô nhức nhối như bị búa bổ làm đôi, cổ họng vì khóc vì gào mà đau đớn, tựa hồ bị hàng ngàn con dao sắc lẻm đâm vào.
Kết thúc...kết thúc đi.
Nội tâm An Kỳ không nguôi dằn xé hình ảnh vốn mông lung trước mắt nay còn mông lung hơn, chỉ toàn là mảnh nhập nhòe tối tăm, cuối cùng chịu không nổi mà ngất đi.
Cố n thấy cô thế cũng sinh đau lòng rồi. Xem ra giới hạn của cô chỉ đến đây thôi.
Sau một hồi tổng hợp, anh liền đưa ra kết luận.
“Người đàn ông, đáng sợ."
Đây là hai từ mà An Kỳ lặp lại nhiều nhất, muốn cô nhớ lại phải bắt nguồn từ đây. Người đàn ông chính là Sở Nhất Kiến. Còn vì sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/3624852/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.