Ngày mai lại đến, màn đêm tối tăm bị bình minh rực rỡ thay thế.
Ngày mai sẽ khác, chỉ là không biết sẽ khác thế nào thôi.
“Mặc...Mặc ơi!”
Trong cơn mơ màng An Kỳ không ngừng nói mở, tay chân quơ quào lung tung, Sở Thẩm Mặc cũng tỉnh lại.
Sở dĩ anh nhạy cảm như vậy vì cả đêm qua chưa giây nào là anh thật sự yên giấc.
“Anh đây, anh đây. Sao vậy em?”
Sở Thẩm Mặc đưa tay ôm chặt An Kỳ, để hơi ấm của mình truyền đến cô, ánh mắt anh chứa đầy lo lắng, cô sao vậy, cô nhớ ra rồi à?
Giấc mơ của cô rốt cuộc có gì.
“Mặc...cứu..
Cô nghẹn ngào gọi tên anh, sau tiếng kêu từ tận đáy lòng ấy, An Kỳ cũng tỉnh giấc, mắt cô mở to nhìn chăm chăm trần nhà.
“Kỳ...
Sở Thẩm Mặc thấy cô tỉnh liền sốt sáng gọi tên cô, cho cô biết rằng anh vẫn ở đây cùng cô.
Và điều ấy thật sự có tác dụng với An Kỳ. Biết anh ở cạnh mình cô liền quay sang ôm lấy anh, ôm anh thật chặt.
Cô vừa mơ, mơ một giấc mơ đáng sợ, cô thấy có người đàn ông mặt đen như than, bàn tay đầy móng vuốt, miệng lảm nhảm chữ yêu, vồ lấy cô, ép cô đến vách núi, cô tìm Mặc nhưng chẳng thấy anh đâu.
Cuối cùng cô chỉ có thể tự mình nhảy xuống để thoát khỏi bàn tay tên ác ma kia.
Lúc cả người chạm đất, cô thấy tay chân mình vỡ vụn thành nhiều mảnh, trái tim lăn lóc một nơi.
Lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/3624853/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.