“Sao vậy anh?”
Bên tai Sở Thẩm Mặc vang lên âm thanh nhẹ nhàng của An Kỳ, âm thanh nhỏ nhẹ và chan chứa tình yêu ấy khiến anh càng luyến tiếc.
Nếu An Kỳ nhớ ra, đời đời kiếp kiếp anh sẽ chẳng thể nghe được âm thanh dịu dàng như này bất cứ lần nào nữa, cái có chắc chỉ là sự đay nghiến, ác cảm thôi.
Anh không đành, thật sự không đành, anh mong cô mãi mãi vô tư như bây giờ, đừng lo nghĩ đừng hận thù và...yêu anh.
Anh ích kỉ thêm một lần này nữa được không? Có được không?
“Kỳ, em muốn nhớ lại không?”
Anh quay mặt sang nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt của anh nghiêm túc đến lạ thường. An Kỳ từ lúc tỉnh lại đến giờ là lần đầu tiên thấy được.
Cô cũng nhận ra sự quan trọng trong câu hỏi của anh, cô cũng có nghĩ suy của riêng mình.
Cô không biết, cô không nhớ trước kia xảy ra chuyện gì, nhưng trực giác nói với cô rằng, câu chuyện ấy chẳng có gì tốt đẹp.
Nhưng mà cô muốn sống với ký ức không hoàn hảo như thế đến hết đời sao? Nếu được cho thì cô vẫn sẽ chọn...
“Em muốn.”
Sở Thẩm Mặc hơi ngơ ra giây lát rồi nở nụ cười ôn nhu như nước.
“Được, anh giúp em.”
Anh không nên ích kỉ, anh không cần ích kỉ, anh không được ích kỉ, nếu An Kỳ hận anh, đó là quả báo anh phải nhận.
Anh sẽ chấp nhận bất kỳ thứ gì từ cô kể cả sự thù hận.
Lần nữa cầm lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/3624851/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.