Anh phản đối kịch liệt việc đưa cô vào đây ở, còn đến đánh cô, cướp gấu của cô mà cô sống chết cũng không đưa cho anh.
Giành giật qua lại cuối cùng bé gấu rách tanh tành, bông trắng trong người rơi ra ngoài, bay khắp nơi.
An Kỳ lúc ấy vừa tủi thân lại vừa tiếc vừa thương bé gấu, chạy đi lượm nhặt từng miếng bông mà nước mắt rơi phủ khắp mặt.
Đó là cách mà cô và anh gặp nhau. Và cũng là mở đầu cho chuỗi ngày anh ức hiếp cô.
Ức hiếp nhưng anh cũng chứng kiến cô trường thành từng tí một, thấy cô dùng sự hồn nhiên ngây thơ của mình mà lớn lên.
Anh biết, Hà An Kỳ không xấu, nếu có cũng chỉ vì cô là con gái của Lâm Ý Thanh.
Kết thúc hoài niệm, anh đặt con gấu về chỗ cũ, vô tình lại làm rơi chiếc hộp cạnh gấu, thứ trong hộp văng ra lăn lóc đầy sàn.
Sở Thẩm Mặc thấy được lập tức đen mặt.
Là thuốc? Thuốc Cố Ân cho cô uống.
Sở Thẩm Mặc lập tức đưa ánh mắt hình viên đạn chiếu qua Hà An Kỳ.
"Sao thuốc lại ở đây?"
Anh nhớ thuốc nằm ở chỗ Phương Tịnh Nghi, ngày ngày cô ấy đúng giờ đến đưa thuốc cho cô, mấy ngày đầu anh còn quan sát tận mắt thấy cô uống, nhưng mấy ngày nay anh không có xem đến, số thuốc này chắc chắn là cô không muốn uống rồi giấu đi.
Thấy chuyện mình giấu bị phát hiện An Kỳ có chút hoảng nhưng bình tĩnh lại cô cũng không chối cải.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894099/chuong-22.html