An Kỳ cũng không có ý hành hạ cái bụng của mình, thay một bộ đồ thoải mái cô đi theo anh xuống.
Vừa xuống tới cô đã thấy ngay một bàn đồ ăn thịnh soạn, toàn là mấy món đắt tiền. Cô bất chợt nhìn ngó xung quanh.
Sở Thẩm Mặc nhìn bộ dạng này của cô không chịu được liền hỏi.
"Cô tìm cái gì?"
An Kỳ hai mắt hiện lên khó hiểu nhìn anh.
"Tôi xem còn có ai đến không, nhiều đồ như vậy sao tôi với anh ăn hết"
Sở Thẩm Mặc nghe được câu trả lời của cô trong lòng có chút bất mãn, anh ăn uống trước giờ đều chỉ một mình, để cô được ngồi cùng bàn với anh là phước đức trời ban lắm rồi.
Vậy mà cô còn tìm thêm người, cô nghĩ ai cũng dễ dàng được ăn cùng anh sao?
"Không có ai khác đâu, chỉ có tôi và cô thôi, ngồi đi"
An Kỳ cũng hiểu rồi liền gật đầu, làm theo lời anh nói.
"Ờ"
Bàn ăn chỉ có hai cái ghế đối diện nhau, anh ngồi một cái cô ngồi một cái.
Không khí lúc này hiện lên chút ngượng ngùng, không phải là anh mà là cô.
Kẻ trước mắt cô luôn khiến cô chán ghét thậm chí là lo sợ.
Cô thiết nghĩ ở trước hắn cô sẽ không bao giờ có thế ăn ngon miệng.
Thế nhưng mấy phút sau cô đã hoàn toàn quên mất suy nghĩ vừa rồi.
Mùi thơm của thức ăn cứ sộc lên mũi thêm việc đã hơn mười tiếng không có gì vào bụng khiến cô đói cồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894069/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.