"Làm sao? Lúc nãy ném vào không phải rất hùng hổ hả?"
Tịnh Nghi chống hong ánh mắt khinh bỉ chiếu qua Mộ Cảnh Thương.
Cái tên này, hắn nghĩ rằng ai cũng nhát gan sợ gián như hắn chắc, lúc nãy ném vào thì cứ thập thà thập thò run cầm cập vậy mà vẫn muốn doạ cô.
"Nó tự bò vào đó, không phải tôi"
Mộ Cảnh Thương nhìn tiểu cường sợ hãi miệng luyên thuyên chối từ, ai bảo cô lúc nãy nấu ăn cho anh cố ý bỏ nhiều muối hại anh ăn mặn muốn chết, còn tưởng đâu sặc nước biển rồi.
Muốn dạy dỗ cô một trận ai mà ngờ cô không sợ ngược lại còn cầm nó chạy đến phòng anh gõ cửa.
"À ha, lúc này là nó bò bây giờ tôi cho anh thấy nó bay nha"
Tịnh Nghi nở nụ cười thân thiện tay cầm tiểu cường thủ thế muốn ném qua Mộ Cảnh Thương.
"Nè…nè…nè…thôi nha"
Mộ Cảnh Thương lắp bắp xua tay, thế nhưng vẫn không ngăn cảnh được tiểu cường lao về phía mình.
Mộ Cảnh Thương tim đập chân run, anh vẫn còn nhớ cảm giác lúc nhỏ bị con đó chui vào quần áo.
"Phịch" một tiếng tiểu cường đu chặt trên áo anh.
"A, Phương Tịnh Nghi…."
Anh hét lên rồi hốt hoảng vùng vẫy muốn phủi nó ra, nhưng nó vẫn sống chết bám chặt, tay chân anh quơ loạn xạ, hình tượng tổng tài hoàn toàn mất hết.
Phương Tịnh Nghi nhướng mày nhếch môi, cho chừa tội dám có ý đồ xấu với cô, muốn đấu với cô hả? Còn non lắm.
"Cô lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894066/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.