Sở Thẩm Mặc ồ ồ thở dốc rút mình ra khỏi cô, mất đi sự ngăn chặn của anh dòng dịch vừa trút vào trong cô cũng chầm chậm chảy ra rơi xuống sàn.
Cô vừa mới tắm sạch lại bị anh làm bẩn rồi.
Như muốn chuộc lỗi, anh ôm cô bước vào bồn tắm đầy nước, giúp cô vệ sinh thân thể, từ đoá hoa kia lên đến tay chân thế mà đụng chạm một hồi cái nơi kia của anh lại cứng lên.
Cái này không trách anh được, là tại cô quá mê người thôi.
Đè người cô lên thành bồn anh muốn ăn sạch cô lần nữa, chỉ là anh còn chưa "ăn" cô đã run lẩy bẩy, chắc hẳn là do lạnh.
Dừng lại công cuộc của mình, anh chầm chậm ôm cô đứng lên.
Cô còn nhiều cái cần dùng làm để cô bệnh thì không hay.
Lấy khăn lau người cho cô anh trầm ổn đem cô ra cái giường lớn bên ngoài, còn cẩn thận lấy chăn đắp lên cho cả hai mà anh lại nằm trên cô.
Anh câu lên khó mỗi nham hiểm, bây giờ chắc hẳn là ấm rồi nhỉ? Không còn gì ngăn cản anh gấp gáp nâng chân cô lên cho tiểu đệ đệ của mình vào.
"Ư…"
Trong cơn mơ màng An Kỳ khẽ kêu, Sở Thẩm Mặc rít răng thoả mãn, nắm chặt chiếc eo mảnh khánh của cô anh bắt đầu luân động, đôi môi đào hoa hôn khắp người cô, nơi nào cũng lưu lại dấu vết của anh.
Chiếc chăn theo từng cái nhấc hong của anh mà động đậy, tần suất ngày càng tăng cao mà bên trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894070/chuong-34.html