Rất nhanh anh đã đến căn phòng thẩm vấn, ngồi trên cái ghế bành ở đó, anh lúc này như diêm vương đang vấn tội, ánh mắt sắc bén nhìn người đàn ông bị trói quỳ dưới đất.
Bộ dạng của hắn thê thảm vô cùng, mặt bị đánh cho tím tái một bên, mũi chảy máu, đầu tóc bờm xồm rõ ràng là bị tra tấn không ít.
Bắt chéo chân, dựa lưng vào ghế anh nhạt giọng.
"Chịu đựng cũng giỏi nhỉ? Bây giờ tôi cho anh cơ hội, tự nói tôi sẽ suy nghĩ lại tha cho anh và cho một số tiền, còn không nói…"
Dừng lại một chút anh ném con dao sắc lem lẻm ngay trước mặt hắn.
"Tôi tự tay bóc từng thớ thịt của anh ra đến khi còn một bộ xương thì thôi, lựa đi"
Tên đàn ông kia nuốt một ngụm nước bọt, sớm đã bị khí thế của Sở Thẩm Mặc doạ cho chết khiếp, tay chân lạnh ngắt cả rồi.
Nhưng làm sao đây, nói cũng chết không nói cũng chết.
"Nói…nói cái gì?"
Hắn lắp bắp hỏi muốn kéo dài thời gian, lúc nãy có gọi cho Sở Nhất Kiến rồi ông ta sẽ đến cứu hắn nhanh thôi.
"Anh và Sở Nhất Kiến con quan hệ gì vì sao nhận tiền của ông ta, hơn nữa còn trốn đi nhiều năm như vậy?"
Hắn lắc đầu.
"Sở Nhất Kiến là ai? Tôi không biết"
Sở Thẩm Mặc nhướng mày.
"Ồ! Không biết ha"
Nói rồi anh đưa tay lấy một con dao găm, dùng sức phi tới.
"Aaaa" con dao lập tức ghim vào đùi hắn khiến hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894062/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.