Sau một hồi lái xe Sở Thẩm Mặc cũng trở về phòng ở khách sạn.
Mở cửa phòng đập vào mắt anh là thân ảnh nhỏ bé của Hà An Kỳ, lúc ngủ tuy an tĩnh nhưng tay chân đều ôm chặt chính mình giống như là sợ hãi điều gì đó.
Anh khẽ thở dài tự hỏi trong lòng, phải hay không là đang sợ anh?
Cởi bỏ giày, thay bộ quần áo thoải mái, anh lặng lẽ vạch chăn lên nằm cạnh cô, chần chừ một lúc cuối cùng anh cũng đưa tay ôm ngang eo cô kéo cô vào lòng mình, cái mũi cao thẳng cũng vùi vào gáy cô hít lấy hương thơm. Mùi của hoa nhài, mùi hương này khiến anh dễ ngủ.
An Kỳ cũng bị anh làm cho tỉnh ngủ, hai mắt lờ mờ mở dậy.
Cảm nhận được anh đang ôm mình cô liền bị doạ cho sợ đến thanh tỉnh, không còn chút buồn ngủ. Cô nắm tay anh kéo ra khỏi eo mình cô vội nói.
"Anh làm cái gì? Nửa đêm rồi tôi còn ngủ nữa"
Cô là sợ hắn sẽ làm ra cái loại chuyện đau đớn kia.
Sở Thẩm Mặc lại lì lợm, anh ôm chặt cô hơn, đôi môi mỏng đặt gần tai cô nhẹ nhàng khép mở.
"Không làm gì cả, để cho tôi ôm một tí"
m thanh anh dịu dàng như nước, không phải cọc cằn tức giận cũng chẳng phải mỉa mai.
An Kỳ khẽ nhíu mày, hôm nay hắn uống nhầm thuốc sao?
Tay của cô cũng vì điều này mà thả lỏng không tiếp tục gỡ bỏ tay anh.
"Bệnh rồi sao?" - cô khẽ hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894060/chuong-40.html