Từ trong năm chiếc xe, tám tên áo đen đeo kính râm bước ra.
Bọn chúng hướng anh cúi đầu chào.
Sở Thẩm Mặc có loại hít thở không thông.
Bọn họ là người của "S", lần cúi chào đó không phải cung kính hay tôn trọng mà đó là cái cúi chào của tạm biệt, bởi chẳng những kẻ nằm trong tầm ngắm của "S" sẽ không thể nào sống sót quay về.
Anh nhíu chặt mày, bàn tay to lớn nắm thật chặt tay nhỏ bé của An Kỳ, tay còn lại ấn nút chiếc máy giấu trong túi quần của mình.
Anh gọi chi viện, chỉ cần câu giờ, người của anh và Mộ Cảnh Thương sẽ đến.
"S, tôi trước giờ không đắc tội với các anh, mạch kinh tế của Willwon là tôi nắm giữ, tôi chết ắt sẽ loạn, các anh suy nghĩ kĩ chưa?"
An Kỳ đằng sau lưng anh cũng không khỏi run rẩy, loại tình huống trước mắt cô cũng biết được rồi, cô và Sở Thẩm Mặc bị người ta ám sát.
Mà trước giờ Sở Thẩm Mặc không sợ trời không sợ đất, hôm nay hắn biết sợ rồi, cô thấy tay hắn lạnh lắm cứ nắm chặt lấy tay cô.
S không đáp Sở Thẩm Mặc, bọn họ chỉ từ trong túi đồng loạt lấy súng ra hướng về phía anh.
Sở Thẩm Mặc biết không đàm phán được lập tức kéo An Kỳ lao vào vệ đường, may là phía trong là rừng, cánh rừng tuy nhỏ nhưng đủ giấu anh và cô.
"Đùng đùng đùng"
Tiếng súng bên ngoài vẫn vang lên không ngừng, đều nhắm ngay đầu của bọn cô mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894057/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.