"Đoàn" tiếng súng lại vang lên, An Kỳ kinh hãi đến rơi nước mắt. Hơi thở đứt quãng khó khăn. Tay cô ôm chầm Sở Thẩm Mặc.
Cô sợ, sợ thêm một viên đạn bay tới, Sở Thẩm Mặc nhất định sẽ chết.
Thế nhưng may mắn làm sao, âm thanh đó không phải tên sát thủ bắn mà là Mộ Cảnh Thương, hắn đến rồi, còn bắn chết tên sát thủ kia.
Thế nhưng lúc này không thể chủ quan, cô lần nữa nhìn Sở Thẩm Mặc khuôn mặt anh tái nhợt, đầu đổ đầy mồ hôi.
"Ư" anh khẽ kêu đau.
Cô lại có loại cảm giác ướt át ấm nóng ở bàn tay, đưa ra nhìn cô thấy toàn là máu.
Là máu của hắn.
"Anh…anh…mau, mau đi bệnh viện, mau gọi cấp cứu, nhanh lên"
Con lắp bắp rồi hét lên trong nổi lo lắng tràn ngập.
Cô sợ quá thật sự sợ quá.
Thế rồi ngay lúc này trên đầu cô có loại cảm giác ấm áp, Sở Thẩm Mặc xoa xoa tóc cô.
"Không…sao, mạng tôi lớn, tôi phải sống, sống để còn…"
Âm thanh anh ngày càng lí nhí, nhỏ dần nhỏ dần. Cuối cùng mất lực ngã lên người cô.
"Trả nợ…"
Nói xong mấy từ cuối cùng đấy, anh cũng dựa vào người cô rồi ngất đi.
An Kỳ ôm lấy anh trong hoảng loạn.
"Sở Thẩm Mặc đừng chết, làm ơn, tôi xin anh"
Cô vừa nghẹn ngào vừa đỡ lấy anh, dìu anh bước về phía Mộ Cảnh Thương.
Mà vệ sĩ đi cùng thấy thế liền lao đến, đỡ lấy cô cùng Sở Thẩm Mặc.
Rất nhanh bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894054/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.