An Kỳ ngồi cạnh giường bệnh của Sở Thẩm Mặc tay gọt táo cho anh, đôi môi đỏ mộng khẽ hỏi thăm.
"Còn thấy đau không?"
Sở Thẩm Mặc vừa nghe cô hỏi liền lập tức trả lời.
"Đau muốn chết, tôi tưởng đau chết tôi rồi, đau lắm…"
Anh không ngừng than vãn, rõ ràng anh thấy rất bình thường dù có hơi nhức chút nhưng sức chịu đựng của anh trước giờ vẫn rất tốt.
Chấp thêm hai ba vết chém nữa anh vẫn thấy bình thường, không bằng một góc lúc trước Sở Nhất Kiến đánh anh.
Nhưng mà trước mặt An Kỳ anh lại bày ra bộ dạng đáng thương như thỏ con, anh muốn thấy cô lo lắng cho anh.
"Cảm…ơn"
An Kỳ hơi cúi mặt, đôi môi khẽ mấp mấy, nếu hắn không đỡ cho cô có lẽ người nằm đây là cô rồi mà có khi còn không được nằm ở đây nữa, chết luôn rồi không chừng.
Sở Thẩm Mặc bĩu môi nhướng mày.
"Nói cái gì cơ? Tôi nghe không rõ"
An Kỳ liền lập lại lời nói của mình lần này lớn hơn chút.
"Cảm ơn"
Sở Thẩm Mặc trầm ngâm một lúc lại hỏi.
"Cái gì cơ?"
An Kỳ liền liếc xéo anh, cô biết rồi, tên này chọc cô.
"Tôi nói sao anh không đau chết luôn đi"
Sở Thẩm Mặc chợt phì cười, ghẹo một tí thôi mà đã xù lông rồi. Mà lúc này mắt anh lại nhìn đến vết băng bó trên tay của An Kỳ, anh mới nhớ lại.
"Em rút máu cho tôi?"
An Kỳ liền gật đầu.
"Ừ!"
Sở Thẩm Mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894052/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.