Như lời đã hứa, Sở Thẩm Mặc không làm gì An Kỳ, nằm trên giường một lúc anh đã đi vào giấc ngủ.
An Kỳ nhổm người dậy, đưa tay qua mắt anh mấy lần thấy anh đã thật sự ngủ cô mới ngủ đi.
Nhưng đến nửa đêm An Kỳ lại bị tiếng sột soạt làm cho tỉnh dậy.
Mở mắt ra cô liền thấy Sở Thẩm Mặc đang cực lực gãi lưng của mình.
Áo anh đã cởi ra từ bao giờ. Tay anh trên lớp mài non vừa lành cố gắng cào, cào trày hết mấy đường rướm máu.
An Kỳ nhìn thấy thoáng giật mình, bàn tay nhỏ giữ tay anh lại.
"Đừng có gãi"
Cô nhỏ nhẹ nói.
Sở Thẩm Mặc chợt thở dài giật tay ra, lật người lại mặt đối mặt với cô.
Khuôn mặt điển trai nhăn nhó vì khó chịu.
"Ngứa quá!"
Anh thống khổ than vãn với cô, thịt đang lành, hình thành da non, ngứa muốn chết anh, đau anh không sợ nhưng ngứa thì chịu không nổi.
An Kỳ cũng hiểu, cảm thấy anh có chút đáng thương đành dỗ dành.
"Gãi chảy máu, lành lại lần nữa sẽ ngứa hơn nữa, cố chịu đi, qua thêm mấy ngày nữa sẽ không sao"
Sở Thẩm Mặc cắn cắn môi, anh vẫn thấy không thoải mái.
An Kỳ thở dài, dùng giọng như nói với trẻ con rồi bảo anh.
"Quay lưng sang đây"
Sở Thẩm Mặc không nghi ngờ gì lập tức làm theo.
Nhìn tấm lưng chằng chịt vết thương của anh, An Kỳ lại có loại đau đớn, chắc là đau lắm.
Đưa bàn tay nhỏ cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894050/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.