Cả hai cùng nhau trở về khách sạn ngủ một mạch cho tới sáng. Sở Thẩm Mặc cũng ngủ được rồi hơn nữa còn ngủ rất ngon, chắc hẳn là nhờ có chiếc gối ôm mềm mại Hà An Kỳ.
Anh thức trước cô, sau đó thì đi làm việc của mình đến gần chiều mới về, mà An Kỳ không có gì làm liền xuống sảnh tảng bộ, lúc về phòng đập vào mắt cô là hình ảnh Sở Thẩm Mặc với body sáu múi vạm vỡ, trên người chỉ có độc mộc một cái khăn nhỏ che đi thứ cần che.
Mái tóc anh vẫn còn ướt nhìn qua liền biết anh vừa tắm xong, lúc này đang tìm đồ thay.
An Kỳ nhìn một lúc thì đỏ mặt sau đó quay đi, Sở Thẩm Mặc tuy đang tìm đồ nhưng vẫn biết, mở miệng anh lại ghẹo cô.
"Cũng chưa phải chưa từng thấy, ngại cái gì?"
An Kỳ bị anh gãi trúng chỗ ngứa ngại càng thêm ngại.
"Ai nói tôi ngại, tại anh xấu xí quá thôi tôi nhìn không nổi"
Sở Thẩm Mặc khó chịu nhăn mày, cầm lấy một bộ quần áo rồi ném qua, phủ ngay mặt cô.
"Đi thay đồ đi, đi cùng tôi"
An Kỳ bất mãn đưa tay kéo đồ xuống, khó hiểu hỏi anh.
"Đi đâu?"
Sở Thẩm Mặc cuối cùng cũng tìm được đồ của mình, anh cầm lấy rồi nhìn cô khẽ đáp.
"Đi rồi biết, cô nói nhiều quá, vào phòng tắm đi, tôi ở ngoài đây thay đồ, cô không đi tôi thay trước mặt cô"
Trong đầu vẫn còn nhiều cái chưa thông nhưng rồi cô vẫn nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894064/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.