Sở Thẩm Mặc tái mặt, hơi thở của anh có phần nặng nề.
Mẹ của anh lại sắp phát điên rồi. Ôm lấy An Kỳ anh muốn đưa cô trốn đi.
Thế mà mẹ anh lại nhanh hơn anh một bước, lao tới An Kỳ bấu chặt tay cô.
"Là Lâm Ý Thanh có đúng không? Đừng giả vờ nữa, con đàn bà đáng chết, mày phải chết"
Bà đưa tay ra cố cào lấy khuôn mặt của An Kỳ khuôn mặt bà dữ tợn và hung hăn đến đáng sợ.
An Kỳ trong phút chốc như chết ngộp, vừa nãy cô còn thấy bà uống trà nho nhã bây giờ lại như hoá thành một người khác. Phải hay không Sở Thẩm Mặc nói đúng. Bà ấy có bệnh!
Nhìn móng vuốt của bà lao tới cô không khỏi sợ hãi thu mình lại. Nhắm chặt mắt bấu chặt tay vào áo của Sở Thẩm Mặc.
Thế mà chẳng có cơn đau nào hằn trên mặt cô mở mắt ra đã thấy Sở Thẩm Mặc chụp lấy tay bà ấy.
"Mẹ, đừng khiến cô phải áp chế mẹ trở về"
Bà là mẹ anh, người mẹ từng rất thương yêu anh, bảo vệ anh dưới những đòn roi chí mạng của Sở Nhất Kiến. Thế mà giờ đây bà lại biến thành như thế.
Lúc tỉnh lúc mê, điên điên dại dại.
Sở Thẩm Mặc hét lên. Bà ta lại càng điên cuồng hơn, chỉ thẳng mặt anh.
"Con, con cũng vì bà ta mà muốn giết ta sao? Cha con các người điên rồi, bị điên rồi"
Bà ôm lấy đầu mình co lại một góc không ngừng hét lên từng tiếng thê lương.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894033/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.