Sở Thẩm Mặc trên môi treo nụ cười hài lòng. Cắn lấy một miếng, thế nhưng vẫn chưa đủ, anh nắm lấy An Kỳ kéo vào lòng mình. Để cô ngồi đối diện anh.
Anh ăn luôn cái miếng bánh trong miệng cô.
An Kỳ bất ngờ mở to mắt, tiếp xúc thân mật khiến mặt cô đỏ ửng.
Miếng bánh trong miệng cái bị chiếc lưỡi thuần thục của anh kéo ra, anh còn tranh thủ lướt qua một vòng quanh môi cô.
Cái tên này ngộ nghĩnh thật, rõ ràng bảo cô ăn, đến khi cô ăn thì lại cướp bánh của cô.
Nhai được vài lần Sở Thẩm Mặc từ từ cảm nhận.
An Kỳ cũng có phần tò mò liền hỏi đến.
"Ngon không?"
Cô làm cả buổi đó, tâm tư không ít đâu.
Sở Thẩm Mặc nhìn cô hai mắt hiện lên đăm chiêu.
"Không ngon, còn thiếu chút gia vị…"
Anh dừng một chút rồi nhìn chăm chăm vào môi của cô.
"Thiếu cái gì?"
Hai mày An Kỳ nhíu lại, bắt đầu suy nghĩ, rốt cuộc là thiếu cái gì, rõ ràng trước giờ cô làm đều như thế, lần này cũng đầy đủ.
"Thiếu em!"
Sở Thẩm Mặc vội nói.
Lần nữa anh hạ môi mình đặt lên môi cô, ngấu nghiến hôn. Chiếc lưỡi linh hoạt luồng vào khoang miệng rút lấy mật ngọt của cô, cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương thơm mềm.
"Ưm…"
An Kỳ đặt tay mình lên ngực anh, cố đẩy ra, nhưng anh lại ôm cô càng chặt, hôn tới tấp.
Đến khi rời khỏi, An Kỳ như biến thành quả bóng xì hơi, mềm nhũn dựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894032/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.