An Kỳ thở dài rồi gục mặt lên vai của anh. Cô đấu tranh thật lâu mới khó khăn nói ra.
"Ừ, tôi cũng chẳng còn ai rồi"
Có lẽ, cô và anh không chung số phận nhưng có một điểm chung, chính là cô đơn.
Chẳng còn ai ở bên, lúc yếu lòng nhất sẽ không có ai an ủi.
Sở Thẩm Mặc cười, khuôn mặt điển trai hiện lên sự nhẹ lòng.
"Cảm ơn em"
Ôm lấy mặt cô, lần nữa anh trao cô nụ hôn nồng cháy.
Mà lần này An Kỳ tiếp nhận anh, không chống cự, vô thức còn ôm lấy anh quấn quýt.
Khi rời đi, Sở Thẩm Mặc vẫn hoài lưu luyến nhìn đôi mắt ngập nước của cô anh khẽ thủ thỉ.
"Cho anh, được không?"
An Kỳ đỏ mặt, không đáp anh chỉ quay đầu sang một hướng né tránh ánh mắt khát vọng mãnh liệt của anh.
Tuy không nói, nhưng Sở Thẩm Mặc biết cô đồng ý.
Anh hôn cô, hôn mặt, hôn cổ, hôn cánh tay, hôn từng ngón tay.
Dịu dàng nhất và nóng bỏng nhất.
Kết thúc cuộc hoan ái cả hai không mảnh vải che thân. An Kỳ mệt nhoài nằm trong lòng anh, hai mắt nhắm hờ, hơi thở đều đều.
Sở Thẩm Mặc vuốt tóc cô lại hôn lên đỉnh đầu cô.
Sao bây giờ? Anh phát hiện anh yêu cô gái này quá nhiều rồi. Yêu càng nhiều, anh càng sợ mất.
"An Kỳ!"
Anh gọi tên cô ôm chắc cô vào lòng.
"Hửm?"
An Kỳ vẫn không mở mắt chỉ đáp lại anh bằng âm mũi.
"Lỡ sau này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894030/chuong-54.html