An Kỳ bị Sở Nhất Kiến kéo vào trong phòng đẩy ngã xuống sàn. Cô lồm cồm bò dậy, chạy vội ra cửa.
Nhưng rồi lại bị ông ta nắm tóc kéo lại ném lên giường.
Ông ta từ trên cao nhìn xuống chậm rãi đánh giá cô.
An Kỳ vừa hoảng vừa sợ. Cô không ngừng lùi về sau. Tay bắt lấy được thứ gì cũng ném về phía ông ta. Miệng không ngừng đe doạ.
"Ông đừng động vào tôi, nếu ông dám, Thẩm Mặc nhất định sẽ không tha cho ông"
Ông ta lại cười. Né hết mấy thứ cô ném qua.
"Con nghĩ ta sợ nó sao?"
Nếu đã sợ thì ông ta không dám đến đây rồi.
Ông ta nhìn An Kỳ lo lắng, tặc lưỡi rồi lại lắc đầu. Trên môi treo nụ cười mãn nguyện.
"Quả nhiên càng lớn càng giống Ý Thanh"
Nói rồi ông ta chầm chậm bước đến chỗ An Kỳ ngồi xuống cạnh cô. Giữ chặt hai má cô nhìn chăm chằm vào từng đường nét trên mặt cô.
"Không, còn đẹp hơn cả Ý Thanh. Tính tình cũng rất giống em ấy"
Ông ta vừa nói hai mặt hiện lên hoài niệm cùng chút rưng rưng mất mát.
Nếu không phải năm đó, Lâm Ý Thanh bị đâm chết thì có lẽ giờ đây bà đã là của ông, đã là vợ của ông rồi.
Thế thì ông hạnh phúc biết bao nhiêu.
Ông đặt tay lên mặt cô vuốt vuốt, anh mắt ngày càng thâm tình.
An Kỳ hoảng loạn quơ quào tay chân khắp nơi, thậm chí tát lên mặt ông ta, thế nhưng ông ta vẫn không buông cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894024/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.