Sở Thẩm Mặc nhanh chóng liếc qua ông ta.
"Quý quá nhỉ? Tôi đền cho ông trăm cái, bảo lũ này cút hết cho tôi"
Sở Nhất Kiến lại lắc đầu nhún vai tỏ vẻ bất lực.
"Biết sao được, Ý Thanh tặng, nếu mất ta buồn lắm"
Ông ta nói rồi ôm lấy cổ tay mình hai mắt hiện ưu sầu, như da diết như nhớ nhung.
Sở Thẩm Mặc cười cay nghiệt. Dám lôi cả Lâm Ý Thanh ra, muốn chọc tức anh lại còn có cớ để tìm tiếp.
Nhìn bọn họ lục tìm anh thật muốn rút súng bắn ch.ết hết. Nếu không phải mẹ anh làm con tin.
Anh nhất định sẽ cho ông ta thấy cảnh máu đổ thành sông.
"Tôi cho tìm thêm 10 phút, xong rồi thì cút, đừng chọc điên tôi, cùng lắm cá chết lưới rách"
Sở Thẩm Mặc gằn giọng nói từng chữ, Sở Nhất Kiến vẫn dửng dưng như không có gì. Cười cười rồi quay lưng đi.
"Nghe rõ chưa, chỉ còn mười phút thôi, tìm nhanh lên"
Vừa đi ông ta vừa nói.
Phía sau lưng Sở Thẩm Mặc đồng thời vang lên âm thanh chói tay.
"Xoảng, choang"
Đồ đạc trong nhà bị vứt khắp nơi đổ vỡ.
Quay đầu nhìn anh thấy chiếc bình sứ lúc trước mẹ anh thích nhất vỡ tan tành cùng nhiều thứ khác.
Sức chịu đựng của anh cũng đến giới hạn.
Mang theo thân mình hừng hực sát khí anh cầm lấy miểng sứ cấm vào tên tay vừa xô đổ bình.
"Aaa" - hắn kêu lên âm thanh đau thấu trời mây.
Máu tươi ướt đẫm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894026/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.