"Cạch" ông ta nhấn nút ghi âm, đoạn hội thoại trong máy liền vang lên đập vào màng nhĩ An Kỳ.
/Đâm chết Hà Hào Kiện giữ vợ hắn ta lại, xong việc thì nhận tiền/
/Nhớ đưa tôi ra nước ngoài/
/Được, chỉ cần cậu làm tốt, nhớ giữ vợ hắn ta lại/
Kết thúc đoạn ghi âm. Nó lại tự động phát lại trở thành một vòng từng hoàn. Văng vẳng bên tai An Kỳ.
Một đoạn ghi âm ngắn như thế lại khiến cô bộn bề suy nghĩ, có loại chết lặng không chấp nhận được.
Hà Hào Kiện - ba cô, ông là ba cô. Ông bị đâm chết, cô cứ nghĩ trước giờ đều là tai nạn. Hoá ra do người ta mưu sát.
Mà mẹ của cô…mẹ của cô cũng chết trong vụ tai nạn ấy.
Mà hung thủ đang sờ sờ trước mặt cô. Chính ông ta cưu mang cô, suốt mười tám năm. Cô sống chung với kẻ giết ba mẹ mình mười tám năm.
Hơn nữa còn đem lòng yêu con trai của hắn ta.
Sở Nhất Kiến hình như cũng đau khổ lắm ông ta ôm lấy mặt mình. Tự thì thầm.
"Ta đã cố ngăn không để mẹ con chết, thế nhưng mẹ con cũng chết rồi, ta giết cả bà ấy, chỉ một mình Hà Hào Kiện đáng chết thôi, tại sao bà ấy cũng như thế chứ?"
Ông vừa nói vừa gào khóc.
"An Kỳ, con thấy đấy, ta không cố ý giết mẹ con đâu. Tha thứ cho ta nhé. Ta dám thừa nhận với con. Nhưng Sở Thẩm Mặc, nó không dám, nó giấu con đấy. Haha, nó giấu con, nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894023/chuong-58.html